Huhu, mẹ P bị trái rạ rồi :((

Huhu, ngày mai là kỷ niệm 3 năm ngày cưới của ba mẹ. Mẹ P háo hức bao nhiêu, vui bao nhiêu, mong đợi bao nhiêu vì kỷ niệm năm nay đặc biệt hơn các năm khác mà, mẹ đã có Cốm rồi.
Thế mà, tối hôm qua ngủ dậy xong mẹ phát hiện ra mặt mình nổi đầy các nốt đỏ :(( Huhu, tự chẩn đoán là trái rạ nên lập tức cách ly Cốm và đi khám ngay.
...
Thiệt là khổ thân khi ở nhà cả 1 ngày, nằm lăn lê bò lết đủ kiểu mà không được bế con, không được chơi với con, không được hun con, ôm con vào lòng :(( Mẹ buồn và khóc từ sáng giờ là 4 lần rồi ah. Cốm thì cứ luôn mẹ gọi mẹ :(( Tối Cốm quấn mẹ kinh kia mà, nãy giờ ngồi trên lầu mà cứ ngóng tiêng con gọi :(( Huhu, bao giờ mới bớt bệnh đây. Tự nhiên lại bị cái bệnh quái quỉ thế này hổng biết :(( Mà hồi nhỏ mẹ P bị 1 lần thủy đậu rồi kia mà :((
....
Huhuhu

...

What makes me want to write something in my blog simply is a note (in English) from an old colleague.
Well, it's been such a long time since I last wrote things in En as well as in my blogspot. It's not that I'm lazy but the thing is I'm too lazy to be the open-minded one as I used to be. It's good, or not - I wonder.
For the past 2011 year, many significant events came to me. Of course I was so delighted at having them all. If I was asked for the lost in my last year, I would say "nothing"... Ohhhhhhh, does that also mean I gained too much in just about 1 year? I don't know either...
---
For my little family:
I have already had a lovely baby who is always by my side from now on. She will together with my beloved hubby be my partners in the next stage of my life. I treasure it much. Thanks for being the parts of my life. I hope that all the best things will come to our little family and we will always be happy together. :x

For my studying:
After 1 year delayed for the greatest delivery in my life, back to school on time and in time is one of the most difficult decision that I have ever made during this busiest time. I got a no good start for a brand new class with no good teacher to be trust and rely on simply because I'm not a good student anymore. Studying now has no longer been my most important thing since a little angel has come to me. But the thing is I'm trying my best just to gain something in the last 2 periods left. Fighting for the upcoming period and I'll be free soon.

For my job:
No achievement is achieved. I'm just a normal worker in a vicious cirle of my working life. Sometimes I do want to make a break, to start something new but hesitate and keep going the same old way is what I faced my job. For the newly come 2012, what should I do to get out of that routine? I'm always deep in the questions for that but it seems no new answers are made up til now. Keep going, keep working and keep hoping :|
...

Blog, blog, blog.

Cốm được đúng 5 tháng 15 ngày rồi mà mẹ Phương chẳng update gì trên blog cả. Thôi thì từ nay mẹ sẽ dành 15' mỗi ngày để update tình hình Cốm nha :x
Thương con.

Blog again

My friend told me that she decided to blog in English and this, somehow reminds me of blogging again.
Well, I'm on my maternity leave holidays which will last in the next 3 months and I'm afraid of being out of date when I will be back to work. My English of course will become duller and duller. And I don't want that thing happens to me.
What should I do now? Should I let things go as they're supposed to be?
A plan crosses my mind and I'm wondering whether I could work it out or not.
...
Just a quick note to start blogging again. Nothing more :)

Vượt cạn thành công.

Ta nói, sĩ tử đi học chờ ngày "vượt vũ môn hóa rồng" còn mình thì từ lúc bầu bí đến giờ chỉ mong đến ngày "vượt cạn" thành công.
Và rồi ngày ấy cũng đến, với bao nhiêu mong đợi của quá trời người (hihi, thiệt tình là mọi người còn mong hơn cả mình). Có điều, lần "vượt cạn" này lại hơi không đúng theo qui luật chút nào.
...
Dự sinh là 3/6, ax thì suốt ngày hối thúc mình nghỉ làm sớm để nghỉ ngơi cho khỏe, chờ đợi ngày đón bé con. Ừ thì mẹ cũng vào SG sớm để chuẩn bị đủ thứ cho mình nên mình cũng nghỉ làm sớm hơn dự định vài ngày.
2 tuần trước khi sinh, thực sự sung sướng, quá là sung sướng. Cơm nước có mẹ lo, nhà cửa mẹ cũng dọn dẹp hết :">, mình chỉ có ung dung hết ăn lại lăn ra nằm, hết nằm lại lôi len ra móc :)) Chưa kể trình luyện phim và chơi game được cải thiện rõ rệt.
Gần đến ngày dự sinh, mẹ và mọi người lại sốt ruột hơn cả mình. Chồng cứ thỉnh thoảng Buzz mình để chọc, vợ Thạch sinh rồi, bao giờ tới lượt em đây :-? Hỏi chúa :))
Đi khám định kỳ, bs cảnh báo là bị cạn ối (trong khi trước đó vài ngày thì lại là thừa ối :((), tức là nếu dục sinh thì vẫn có khả năng sinh thường nhưng mà mình lại sợ đủ thứ điều. Cuối cùng, quyết định được cả nhà chấp thuận là sinh mổ.
...
9h tối 29/5 nhập viện. Bs tới thăm, hỏi là có sợ không, có lo không. Mình thì mình cóc sợ (vì thật ra mình cũng chuẩn bị tâm lý để được đau đẻ như mọi người kia mà), cũng không biết có lo không nữa (chắc là có hơi lo lo một tí) nên tối hôm đó không ngủ được miếng nào (nửa đêm còn mò dậy tháo cả pin đồng hồ treo tường vì nó cứ làm mình đếm từ 1 đến 1000 rồi lại đếm ngược lại cũng chục lần mà không ngủ được)...
6h sáng 30/5 lên dĩa. Người ta nói sinh con mèo vào ban ngày cho con sướng. Thôi thì mình không mê tín gì mấy nhưng cũng cứ làm theo. Đúng là "vượt cạn" bằng sinh mổ thì không mang lại nhiều cảm giác gì mấy chỉ có hơi xúc động một chút khi nghe tiếng con khóc chào đời...
Nằm ở phòng hồi sức hết 6h thì mới được gặp mặt con (lúc trong phòng mổ thì có được nhìn qua rồi nhưng mắt mẹ cận thị nặng, báo hại cô y tá phải bế con lại thật gần mẹ mới nhìn con rõ :* :* :*)
...
Thế đấy, thế là vượt cạn thành công. Ai cũng bảo sinh mổ thì đau sau khi sinh nhưng mình công nhận là mình có khả năng làm người khác ngạc nhiên khi mới sang hôm sau đã cố gắng chịu đau lết dậy tập đi. Giả sử mình có không chịu đau đi chăng nữa, có rên rỉ đi chăng nữa thì ai sẽ chịu cho mình ngoài mình đâu, lại còn làm cho mẹ, cho chồng và các em lo lắng, mà mình thì không muốn thế chút nào. May thật, là mọi chuyện không đến nỗi tệ như mình tưởng, cũng không đau lâu đến mức mình phải gục ngã...
...
Thế là 9 tháng 10 ngày đã trôi qua... Và mình hoàn toàn tự hào vì đã được lên chức, đã vượt cạn thành công, dù nó có theo cách nào đi chăng nữa.
...
Giờ mỗi lần ngồi ngắm con gái yêu ngủ ngon nghĩ lại mới thấy đau đớn có thấm thía vào đâu, có sánh được với hình hài bé bỏng trong tay mình đang bế. Yêu con nhiều lắm, con gái yêu của ba mẹ :)